(CAO) Người khuyết tật vốn chịu nhiều thiệt tḥi trong cuộc sống, cả về vật chất lẫn tinh thần. Lẽ ra họ phải được bù đắp cho những khiếm khuyết về thể chất, ngược lại họ đă bị chính những người thân của ḿnh bỏ rơi, phải sống lang thang, lây lất trên các hè phố hay trong công viên ở Sài G̣n. Mỗi số phận là một cảnh ngộ nhưng những khiếm khuyết về thể chất không thể bó buộc những nhu cầu về tinh thần, họ mong được làm việc và rất muốn đóng góp chút công sức nhỏ bé cho xă hội để thấy ḿnh vẫn c̣n có ích cho cộng đồng. Trung tâm bảo trợ người tàn tật Hiệp B́nh Chánh (15/11 Quốc lộ 13, P.Hiệp B́nh Chánh, Thủ Đức) có những con người như thế!

Công đoàn Báo CATP cùng các đơn vị mạnh thường quân đến thăm Trung tâm bảo trợ người tàn tật Hiệp B́nh Chánh
Do mới vừa thành lập đầu năm 2009, trực thuộc Sở Lao động Thương binh và Xă hội nên trung tâm hiện đang gặp những khó khăn, thiếu thốn nhất định. Cơ sở vật chất được tiếp quản từ Trung tâm tư vấn cai nghiện ma túy và Bệnh viện B́nh Triệu. Hiện nơi đây nuôi dưỡng 160 người tàn tật, trong đó có khoảng 30 người già từ 70 tuổi trở lên. Chị Huỳnh Thị Tân Tạo – Giám đốc trung tâm - cho biết, tuy Nhà nước đă cố gắng đầu tư về cơ sở vật chất, tiêu chuẩn ăn, tiền thuốc, quần áo, mùng mền… nhưng do ngân sách có hạn nên việc giải quyết các chế độ cho người tàn tật v́ thế cũng eo hẹp. Chế độ ăn hằng ngày của một người chỉ gói gọn trong 8.000 đồng cho ba bữa sáng trưa chiều gồm cả tiền thức ăn và tiền gạo, c̣n vệ sinh phí mỗi người chỉ được 5.000 đồng/tháng.

Tại trung tâm chúng tôi chỉ thấy lác đác vài chiếc xe lăn, phần lớn tất cả đều phải lê dưới nền nhà khi muốn di chuyển. “ Nơi đây thiếu thốn rất nhiều”, câu nói mà chị Giám đốc trung tâm lặp đi lặp lại nhiều lần đă được chúng tôi cảm nhận rơ hơn khi ghé vào khu sinh hoạt của người tàn tật. Biết có người đến thăm, tất cả khập khà khập khiểng đổ dồn ra phía hành lang chen nhau để đón lấy tờ báo Công an TP.HCM rồi lật vội từng trang xem tin tức. Trong góc khuất của căn pḥng, những cụ ông, cụ bà buồn bă đôi tay queo quắt bám lấy thanh giường dơi ánh mắt mờ đục về phía xa xăm như đang trông ngóng một điều ǵ. Bên ngoài khoảnh sân có những vạt nắng xuyên qua hàng cây, thảng hoặc chúng tôi bắt gặp những gương mặt nhăn nheo đượm buồn của những người đàn ông độ tuổi 40 với những tiếng thở dài, dường như họ đang quẩn quanh trong ṿng quay của số phận và bất lực nh́n từng nhóm thanh niên đôi chân dặt dẹo chỉ c̣n lại đôi bàn tay lành lặn đang tṛ chuyện tíu tít sau giờ làm tranh đá. Những khiếm khuyết về thể chất không thể bó buộc được những nhu cầu về tinh thần, họ mong có công ăn việc làm và muốn được đóng góp một phần dù rất nhỏ cho xă hội để thấy ḿnh vẫn c̣n có ích cho cộng đồng. Mong ước thiết tha ấy đă được một Công ty Tranh đá quư thỏa nguyện, chọn 21 người khéo tay tổ chức thành nhóm làm tranh đá tại trung tâm. Hàng tháng dù học việc hay tay nghề đă thông thạo họ cũng được nhận một khoản tiền lương nhất định. Chính đôi bàn tay tưởng chừng vô dụng đă tạo nên những tác phẩm sống động về phong cảnh làng quê Việt Nam. “Xin hăy tạo điều kiện để giúp chúng tôi có được những công việc vừa sức với chính ḿnh”, lời mong mỏi thiết tha của những người khuyết tật cứ day dứt măi trong tâm trí những ai đă từng một lần đến thăm nơi này.
Đến trung tâm vào những ngày năm mới sắp đến, Ban chấp hành Công đoàn Báo CATP cùng các đơn vị mạnh thường quân là Ngân hàng Phát triển nhà ĐBSCL (Q.3), Công ty nệm Liên Á (Q.6) và Công ty Bảo vệ Phi Long (Q.1) đă trao 10 triệu đồng tiền mặt cùng 5 triệu tiền hàng hóa. Đó là tấm ḷng gởi đến những số phận kém may mắn, nhưng những khó khăn vẫn c̣n bộn bề trước mắt khiến cho tất cả dường như càng cảm thấy chạnh ḷng hơn khi nơi đây vẫn im ắng như mọi ngày dù chỉ cách một bức tường thôi, ngoài kia sắc xuân đang tràn ngập trên đường phố và gơ cửa từng nhà. Họ đang rất mong nhận được sự sẻ chia từ những tấm ḷng.