Người vợ không khỏi sửng sốt khi vừa trông thấy chồng.
Sang đóng chặt cửa, ôm chầm lấy Thương. Hơi ấm của người vợ hiền lan dần trong cơ thể anh.
Thương hỏi trong tiếng khóc:
- Người ta cho về hay anh trốn?
Sang không đáp, hỏi lại:
- Em sanh con trai hay con gái?
Thương nói với giọng mừng rỡ lẫn xúc động:
- Con trai! Giống anh lắm.
Sang bước đến chiếc giường, vén mùng lên. Làn da mịn màng của hai đứa con làm đôi tay chai sần của Sang như bớt khô cứng. Anh cúi xuống, đặt lên trán, lên má, lên môi chúng những cái hôn thật dài.
Sang đảo mắt quan sát khắp nhà. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn ngủ, Sang thấy cái tủ đựng thức ăn, cái b́nh sứ, tấm gương soi mặt vẫn c̣n. Cả cái nón nỉ và sợi thắt lưng da của anh vẫn đang máng lủng lẳng trên tường. Những vật kỷ niệm từ ngày sống với Thương mà anh những tưởng đă không c̣n nữa. Thương đă không làm mất những thứ ấy, như giữ chặt bên ḿnh những ngày sống đạm bạc nhưng hạnh phúc. Căn nhà tuy nhỏ nhưng sạch sẽ và ấm cúng. Một mái ấm mà suốt bao năm lăn lộn trên trường đời, Sang cố giành giựt, nhưng chưa bao giờ nắm bắt được.
- Nhà này của ai? - Sang hỏi với nỗi ngạc nhiên.
Thương kéo chồng ngồi xuống ghế, lau nước mắt kể lại:
- Mười ngày sau khi viết thư cho anh, bà Bảy c̣m đuổi mẹ con em ra khỏi nhà. Không muốn trở về nhà mẹ gây thêm gánh nặng, em gửi đồ đạc cho một số người quen rồi đưa Diễm Xuân đến ở tạm trong cái chái nhà của chú Tư hớt tóc. Đến kỳ thăm nuôi lần thứ hai, em có dắt Diễm Xuân đi thăm anh, nhưng có anh quản giáo nào đó bước ra bảo đă chuyển anh đi tập trung lao động và đưa cho em mấy ngàn đồng, nói là của anh gửi. Em thắc mắc vô cùng, nhưng trong hoàn cảnh túng quẫn, em cũng nhận và nghĩ là tiền anh mượn của ai đó. Phải nói thật, anh quản giáo ấy tốt bụng. Trước khi em về, anh ta c̣n khuyên em nên cố gắng lo cho con cái và động viên anh phấn đấu trở thành người tốt... Em lấy số tiền đi nhận vé số và hàng ngày dắt Diễm Xuân đi bán. Được một thời gian, cái bụng ngày càng lớn nên em đi bán không đều...
Sang nhíu mày:
- Vất vả quá...
Thương tiếp:
- Đêm đó, bé Xuân bị cảm, lên cơn sốt nặng. Nhà nào cũng đóng cửa ngủ, chú Tư lại đi về quê, em bị cái thai hành nên không biết làm cách nào. Thời may, lúc ấy anh Nhân đi tuần ngang qua, liền đưa bé Xuân đi bệnh viện...
- Nhân nào? - Sang hỏi.
- Anh Nhân, cảnh sát khu vực, người đă bắt anh! - Thương đáp tự nhiên.
Sang hỏi với giọng khó chịu:
- Hắn cũng nhân đạo đến như vậy sao?
Thương hiểu được ư nghĩ của chồng, dịu dàng giải thích:
- Anh ấy là người rất tốt. Ḿnh không thể oán trách anh ấy và nếu đặt trường hợp của anh và anh ấy ngược lại, chắc anh cũng phải làm như vậy thôi.
Sang ngồi thừ người, nghĩ ngợi. Thương tiếp tục câu chuyện:
- Sau đó, thấy cảnh sống khổ cực của mẹ con em, anh Nhân đề nghị cấp lănh đạo cho em về ở tạm trú căn nhà nhỏ này, nơi trước đây là trụ sở của đội dân pḥng khu phố. Thật ra, việc cho mẹ con em về ở đây cũng không phải đơn giản. Sau này em mới biết, chính anh Nhân đă đi vận động hết lời với những người lănh đạo, họ mới chịu xuôi ḷng. Ai cũng có ư nghĩ, v́ sao lại ưu tiên cho vợ một kẻ cướp, trong khi ở trong phường c̣n có nhiều gia đ́nh cần được chiếu cố hơn. Anh Nhân đă không ngần ngại đưa mọi lư lẽ để bênh vực cho một hoàn cảnh khốn cùng, rồi c̣n bảo đảm sẽ không để anh tái phạm, nếu mai đây anh trở về... Anh Nhân cũng khuyên em đừng nên lo nghĩ ǵ khác ngoài việc chăm sóc con cái và khuyến khích anh nên hồi tâm. Thêm một điều bất ngờ nữa, vừa được nơi trú mưa, đụt nắng, sau đó ít lâu em được nhận vào làm việc trong một tổ hợp may gia công hàng xuất khẩu. Vợ anh Nhân cũng là người tốt bụng, chị ấy đă xin việc làm cho em và giúp đỡ em trong thời gian học nghề. Chị ấy cũng khuyên em đừng nh́n lại quá khứ mà hăy hướng đến ngày mai, cứ cố gắng làm ăn th́ cuộc đời sẽ bớt vất vả...
Thương ngưng nói để thăm ḍ thái độ của Sang. Thấy chồng vẫn chăm chú lắng nghe, Thương nói tiếp:
- Nhiều lúc em cũng thấy buồi tủi, ái ngại trước những đôi mắt ngờ vực của một số người. Nếu không có những lời khuyên nhiệt tâm của chị ấy, em đă không can đảm để làm việc. Hoàn cảnh và tương lai của những đứa con cũng không cho phép em được buông trôi chiếc bè mà những người tốt bụng đă quăng ra ḍng nước để cứu ḿnh. Em nhẫn nhục, làm việc miệt mài. Thái độ của em đă giúp vợ chồng anh Nhân yên tâm và chẳng bao lâu, nhiều người đă thay đổi suy nghĩ về gia đ́nh ḿnh. Chính vợ anh Nhân đă đưa bé Diễm Xuân vào học trường mẫu giáo rồi cho trong thời gian em sinh nở, chị ấy luôn đến bệnh viện chăm sóc, giúp đỡ em...
- Thật vậy sao? - Sang nh́n thẳng vào mắt vợ.
Thương nắm tay chồng:
- Nếu không thật th́ những đứa con của ḿnh đâu nằm yên giấc như vậy?! Em cũng không ngờ trong cuộc sống đầy rẫy sự dối trá, bất công vẫn có những tấm ḷng nhân hậu như vậy. Và điều này càng làm cho em suy nghĩ về hoàn cảnh của gia đ́nh ḿnh, về cuộc đời của anh...
Sang trách:
- Sao em không viết thư cho anh biết sự thể của gia đ́nh?
Thương đáp:
- Lúc gặp anh quản giáo, anh ấy có cho biết nơi anh sẽ chuyển đến. Ở nhà, em cũng nhận được thư của anh. Lúc đầu, trong hoàn cảnh khó khăn, em không muốn viết v́ sợ anh lo lắng, buồn rầu. Sau này khi cuộc sống đă tạm yên ổn, em lại không muốn viết v́ em muốn dành cho anh sự... bất ngờ.
Sang thở dài:
- Sự bất ngờ của em đă gây thêm phiền phức rồi!
Thương trố mắt:
- Sao lạ vậy?
Sang nói:
- Một năm bị giam cầm, anh cứ luôn dằn vặt về cuộc sống của em và con. Anh cứ đinh ninh là cảnh đổ nát đă xảy ra rồi, nên anh trốn trại. Đêm hôm qua, lúc men theo mấy luống ḿ, anh bị lính bảo vệ phát hiện, bắn theo mấy phát súng, nhưng anh vẫn liều ḿnh bỏ chạy. Thật may mắn, nếu không th́...
- Làm sao bây giờ? - Thương há hốc mồm, lo sợ.
Lặng lẽ một hồi, Sang vuốt tóc vợ:
- Anh sẽ đi gặp Trần Nhân.
Chợt nhớ, Thương thốt lên:
- Anh ấy nằm bệnh viện cả tuần nay rồi...
Sang hỏi:
- Sao vậy?
- Tội lắm anh ơi! Cũng v́ thương người mà anh ấy mới ra nông nỗi...
Thương kể, vào một buổi trưa nắng gắt, khu phố do Nhân phụ trách bỗng nhiên phát hỏa. Anh em dân pḥng và Trần Nhân lập tức làm mọi cách để chữa cháy. Ngọn lửa vừa phừng lên, lan sang những nhà lân cận, th́ người ta nghe tiếng la thất thanh: “Thằng con tôi.. c̣n ở trong nhà...”. Nhân nh́n sâu vào căn nhà gây ra ngọn lửa và nghe thấy tiếng trẻ con kêu gào. Anh liền lấy hai thùng nước xối lên người và xông thẳng vào ngôi nhà, chạy lên chiếc gác gỗ. Khi Nhân chạy xuống với đứa bé đă ngất lịm trên tay th́ một thanh gỗ to rơi trúng vào người anh. Anh lảo đảo nhưng cũng kịp đưa đứa bé ra khỏi đám cháy và sau đó anh ngă gục trước con hẻm. Lúc ấy xe chữa cháy cũng đến nơi và nhiều người xúm đến đưa Nhân và đứa bé đi bệnh viện. Nhiều người rướm nước mắt, cứ lo cho anh cảnh sát khu vực thương dân sẽ không qua nổi cơn nguy. Đứa bé được cứu tỉnh ngay, c̣n anh Nhân do chấn thương khá nặng, măi ba ngày sau mới tỉnh lại...
Sang buột miệng:
- Em có vào thăm anh ấy chưa?
- Người ta đi thăm anh ấy đông lắm. Em cũng đă vào, thấy em, anh ấy nở nụ cười... tội nghiệp lắm!
Trời vừa hừng sáng, Sang liền đến bệnh viện. Tại pḥng săn sóc đặc biệt, anh thấy một bệnh nhân dáng vẻ tiều tụy, đang nằm đọc sách.
- Anh Nhân! - Sang dừng trước cửa, khẽ gọi.
Người bệnh quay ra, định thần một lúc, anh ta bỏ quyển sách xuống, nói ngập ngừng:
- Anh là... Sang phải không?
Sang gật đầu:
- Tôi đây! Tôi đến thăm anh.
Người bệnh định nhổm dậy, nhưng nhăn nhó rồi lại duỗi thẳng người:
- Anh cứ vào đi, không có ǵ phải ngại ngùng.
Sang bước đến cạnh giường, tỏ vẻ ngượng ngập:
- Anh đỡ đau không?
Nhân nói:
- Bác sĩ bảo phải chữa trị một tuần nữa mới đỡ... À, ai chỉ anh vào đây?
Sang vẫn c̣n giữ một khoảng cách:
- Vợ tôi.
Nhân tỏ thái độ thân thiện bằng sắc mặt:
- Anh về lúc nào? Trại ân giảm cho anh à?
Đôi mắt Sang đượm buồn, anh kéo ghế đến ngồi sát bên Nhân kể rơ sự t́nh.
Nghe xong câu chuyện, anh cảnh sát khu vực cứ nằm nghĩ ngợi. Một hồi lâu, anh mới lên tiếng:
- Bây giờ ư muốn của anh là ǵ?
Sang bộc bạch:
- Điều lo lắng của tôi đă không xảy ra, ngược lại gia đ́nh tôi c̣n được diễm phúc. Tội lỗi tôi đă rơ ràng, tôi đến đây vừa thăm anh vừa là một cách để đầu thú, luật pháp xét xử thế nào tôi cũng không oán trách ǵ hết.
Nhân lại nằm đăm chiêu.
Sang nh́n anh cảnh sát khu vực không chớp mắt.
- Rất tốt! Mục đích của chúng tôi cũng chỉ cốt sao làm cho những người lỗi lầm hoàn lương, sự trừng phạt chỉ là yếu tố phụ để hỗ trợ cho mục đích đó. Anh phải xây dựng lại gia đ́nh, người vợ không thể chống chỏi nổi những cơn phong ba, những đứa con không thể thiếu cha trong những bước đi chập chững. Tôi sẽ đề nghị cấp trên xét hoàn cảnh cho anh cải tạo tại chỗ. Tôi sẽ làm điều đó.
Gương mặt Sang rạng rỡ:
- Thật nghe anh! Anh là người cứu giúp cả gia đ́nh tôi!
Nhân cười ư nhị:
- Không ai cứu giúp được ḿnh bằng chính bản thân ḿnh. Anh Sang, nếu anh đă có ư hướng thiện tôi sẽ cố gắng giúp đỡ anh.
Đôi mắt Sang chợt long lanh và hai ḍng lệ trào ra.
Anh cảnh sát khu vực nắm tay Sang hoàng đế:
- Anh có nghĩ, một ngày nào đó, tôi và anh siết tay nhau như ngày hôm nay không?
Sang gật gù cảm nhận. Ánh nắng rọi vào cửa sổ, soi rơ hai giọt nước mắt đọng long lanh trên gương mặt kẻ giang hồ.
(CATP) Xe cẩu BS: 57L-5234 (chưa rơ tài xế) lưu thông với tốc độ cao từ Q.Thủ Đức về Q.B́nh Tân, khi qua cầu vượt Quang Trung (phường Đông Hưng Thuận, Q12) lúc 15 giờ 30 ngày 15-6
(CATP) Khoác lên ḿnh bộ cánh sang trọng, khoe khoang gia đ́nh giàu có và thường xuyên đi chùa làm từ thiện rồi bịa ra rằng ba đứa con của ḿnh là “thánh giáng trần”.
(CATP) Cách đây 30 năm, trong lúc ngồi cà kê tán gẫu ở một quán cóc bên vỉa hè đường Cao Đạt, anh Thái Thành Đức Phổ lục trong chiếc túi vải ra quyển sách “Chiến dịch cặp bài trùng”
Yêu vẻ đẹp mong manh quyến rũ của những nhánh lan rừng nên thi thoảng đi đường nếu gặp dịp, chị Trần Thị Hoa (SN 1973, ngụ Q12) đều tậu một vài nhánh lan về trồng. Chiều 16-6-2013
(CATP) Trần Văn Quân (ảnh, SN 1980, HKTT: khóm 7, TT.Càng Long, H.Càng Long, Trà Vinh; chỗ ở trước khi trốn: 4/7 đường 182, KP3, P.Tăng Nhơn Phú A, Q9) về hành vi “cố ư gây thương tích”.
(CATP) Nhịp sống cao nguyên là chủ đề cuộc triển lăm ảnh nghệ thuật sẽ được khai mạc lúc 15 giờ ngày 15-6-2013 tại Hội quán cà phê Ngộ (số 54/11 Bế Văn Đàn, P.B’lao, TP. Bảo Lộc, Lâm Đồng).
(CAO) Vương quốc Đại Lư của người Bạch đă từng tồn tại từ năm 937 cho đến năm 1253, nằm trong khu vực của tỉnh Vân Nam, Quư Châu và tây-nam tỉnh Tứ Xuyên của Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa...
(CAO) Kỷ lục mới không phải là ăn nhiều thức ăn mà là ăn nhiều món ăn: 193 món hầu như của khắp các nước trên thế giới được LHQ công nhận trong ṿng 24 giờ.