Alternative content

 
  Trang chủ       Thời sự      Vấn đề hôm nay      Trật tự xă hội      Kinh tế      B́nh yên cuộc sống      Xă hội từ thiện      Văn hóa      Sức khoẻ cộng đồng      Thể thao      Quốc tế  
  Pháp đ́nh     Phóng sự điều tra     Cảnh giác     Lệnh truy nă  
   Liên hệ  RSS
Phóng sự điều tra  
  Cọp miền Đông năm ấy
  Thứ tư, 13/01/2010 08:39  
 

(BNS) Bà Nguyễn Thụy Nga - nguyên Phó tổng biên tập báo Sài G̣n giải phóng, người vợ miền Nam của cố Tổng bí thư Lê Duẩn, khi nhắc về những ngày ở rừng miền Đông, mắt long lanh rực sáng. Bà kể: “Đó là thời kỳ gian khổ nhưng hạnh phúc nhất của chúng tôi”. Thời đó, những người mẹ đều gởi con nhỏ về cho gia đ́nh nuôi, bởi “gạo không đủ ăn, mẹ làm sao có sữa cho con bú”. Không chỉ phong tỏa con đường lúa gạo, địch liên tục mở những trận càn, quyết tiêu diệt cơ quan đầu năo cách mạng. Nhiều cảnh thương tâm khi giặc càn; nấp dưới hầm, con khóc, để cứu đồng đội, mẹ phải hy sinh con. Trong vai tṛ thư kư chính trị cho đồng chí Lê Duẩn vừa làm công tác phụ vận, bà Nguyễn Thụy Nga là chứng nhân của một thời kỳ lịch sử đầy thử thách của Bộ Tư lệnh miền Nam.

Bà Nguyễn Thụy Nga (áo trắng) bên Tổng bí thư Lê Duẩn (thứ ba từ trái sang). Ảnh do bà Nguyễn Thụy Nga cung cấp

Cọp chiến khu miền Đông
Đầu năm 1950, miền Đông Nam bộ bị địch phong tỏa thành một vành đai trắng. Việc tiếp tế lương thực từ miền Tây, qua sông Vàm Cỏ Đông phần lớn qua đôi vai của những người phụ nữ. Hạt gạo đến được chiến khu thấm máu và mồ hôi của dân công. Bà Nga kể: “Đường rừng khó đi, mỗi chuyến một người gùi trên lưng và mang thêm ruột tượng chừng 20 kư. Nhưng trên đường c̣n phải ăn, về đến căn cứ c̣n chừng một nửa. Cho nên ở chiến khu lúc bấy giờ mỗi người một bữa ăn được nửa chén cơm, độn thêm đọt rau tàu bay và củ riềng luộc. Ngày ăn hai bữa như vậy tôi đói quá, đi t́m trái gùi chín rụng xuống lượm ăn. Trái gùi chua chua ngọt ngọt rất ngon. Anh em có kinh nghiệm “cọp Biên Ḥa, ma Rừng Sác” thấy vậy lo ngại cho tôi, nói: “Chị hay đi quanh gốc gùi coi chừng đụng đầu cọp. Nó cũng hay đi t́m trái gùi chín lắm”. Quả đúng vậy. Chiến khu miền Đông lúc ấy c̣n rất nhiều cọp. Tôi rùng ḿnh sợ hăi khi nhớ hồi nhỏ đă nghe bà con đi rừng kể về con cọp già lông xám. Người ta nói nó là cọp “ba  móng” v́ một chân nó bị thọt. Nhiều huyền thoại về con cọp dữ dằn, tinh quái này. Tôi c̣n nghe bà con kể nó ăn thịt nhiều người nên thành tinh. Bà con đi rừng kiếm củi, hái nấm thường đi một đoàn, để cùng hợp sức chống lại thú dữ, đối phó với bất trắc, hiểm nguy. Có người bị lạc, bà con hú t́m nhau. Cọp ba móng cũng bắt chước giọng hú, lần dấu t́m người bị lạc, vồ mồi ăn thịt. Tuy nhiên v́ đói quá nên tôi vẫn bạo gan đi lượm trái gùi...”.
Để chống thú dữ, nhà trong chiến khu rừng miền Đông cũng được rào kín bằng cây rừng, cao hơn ba thước. Chiến khu đông người nhưng để đề pḥng thú dữ tấn công, mỗi tối, nhà nào cũng đóng kín cổng rào. Cảnh giác như vậy mà vẫn không ngăn được cọp tấn công. Bà kể: “Vậy mà trong một hội nghị, có lính cầm súng đứng gác, cọp nhảy vào bắt ông chủ tịch hội nghị ngồi tuốt trong cùng. Cọp nhiều không kể xiết. Một hôm nó đến nhà hai ông bà già ở kế cơ quan tôi. Hai ông bà đang ngủ trên một bộ vạt tre, đốt ba đống lửa ba bên quanh vách lá. Chờ lửa tàn, hai ông bà đă ngủ quên, con cọp tḥ tay vào nắm cổ con heo hơn trăm kư lôi ra. Cọp và heo vật lộn nhau, cái chơng tre lật qua lật lại. Hai ông bà thức giấc, nhận ra cọp, hoảng sợ la làng. Anh em bên cơ quan tôi vác súng chạy sang. Lúc đó, nó đă kéo con heo ra giữa sân. Anh em bắn, nó sợ bỏ con heo lại, phóng mất, đầm đ́a máu. Hôm sau, ông bà phải làm thịt con heo, v́ nó đă bị móc họng, chia cho mỗi nhà xung quang một ít. Số thịt c̣n lại, ông bà thắng một nồi mỡ lớn, kho một tră thịt kho tàu, treo trên nóc nhà. Sợ cọp trả thù, đêm sau ông bà không dám ngủ nhà. Đêm ấy, tôi ngủ ở nhà nghe tiếng cọp kêu “um” vang dội. Sáng hôm sau, mọi người mới biết nồi thịt kho và nồi mỡ bị cọp giật xuống ăn sạch, xung quanh dấu chân cọp in đầy”.

Mối nguy hiểm từ cọp không buông tha bất cứ ai. “Thư kư chính trị” cho Bí thư Xứ  ủy Nam bộ cũng đă từng bị cọp ŕnh rập: “Một hôm anh Ba và các anh em khác đi công tác xa, đêm không về. Trời vừa khuất mặt, ngồi trong nhà đọc sách. Bỗng nhiên tôi có cảm giác như có ai đang nh́n ḿnh, tôi ngước lên th́ thấy hai con mắt như hai ḥn lửa đỏ au nh́n vào. Tôi biết là mắt con cọp, v́ thú rừng chỉ có cọp là mắt đỏ. Tôi sợ quá, leo lên thang gác mà chân run cầm cập, trượt lên trượt xuống. Khi anh về, tôi kể chuyện cho anh nghe. Về sau, mỗi khi tôi ra suối anh lại đi t́m v́ sợ tôi bị cọp ăn...”. Do ở chiến khu “Đ” xa nguồn tiếp tế, sau một thời gian, Bộ Tư lệnh dời lên chiến khu Dương Minh Châu.

Trên đường đi, bà tụt lại, chậm dần v́ kiệt sức. Một con cọp rằn ri nhảy qua mặt. Bà ngồi thụp xuống, lạnh toát người sợ hăi, chợt nhớ ḿnh vừa đi qua ngôi mộ chôn anh bộ đội đang hành quân, v́ dừng lại đứng tiểu mà bị cọp vồ. Có chị phụ nữ đêm giăng vơng ngủ ở cơ quan, bị cọp nhảy vào nhà chộp bắt. Mọi người đuổi theo, măi mấy ngày sau mới t́m được chiếc đầu của chị, đành chôn lại giữa rừng. Đoàn người đi xa, chợt phát hiện đă lạc mất bà, vội vă quay lại t́m, thấy bà ngồi ôm mặt khóc nức nở giữa rừng. Đồng chí Lê Duẩn ôm lấy bà, an ủi. Bà lại lau nước mắt, cùng chồng tiếp tục cuộc trường chinh. Từ một tiểu thư, con gái yêu của chủ bút tờ báo tiếng Pháp La Tribune Indigène ở Sài G̣n, Nguyễn Thụy Nga giác ngộ cách mạng, dấn thân vào cuộc kháng chiến gian khổ, hiểm nguy, đối mặt với sụ truy đuổi của kẻ thù, thú dữ. Nhưng đó cũng là những năm tháng hạnh phúc, đáng sống nhất trong cuộc đời bà.

Một mùa xuân xuyên rừng
Mùa xuân 1946, bà Nguyễn Thị Thập - nguyên Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, Phó chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Hội LHPNVN lúc ấy vừa đắc cử vào Quốc hội khóa I đại biểu tỉnh Mỹ Tho được điện Trung ương mời ra Hà Nội dự phiên họp đầu tiên. Đó là chuyến đi xuyên rừng, vượt biển, bởi tất cả các con đường liên lạc ra Bắc đều bị địch phong tỏa. Một buổi chiều mùa xuân năm 1946, xuất phát từ suối Trị An ầm ầm như thác đổ, đoàn người gồm sáu người gồm: Nguyễn Thị Thập, Hồng Châu, bác sĩ Vơ Văn Cương, Tống Đức Viễn, Nguyễn Minh Châu, họa sĩ Huỳnh Văn Gấm lên đường. Đoàn xuyên qua cánh rừng miền Đông Nam bộ bằng những lối đi bí mật. Họ phải đối phó với vắt, muỗi, kiến càng, rắn chàm oạp, thú dữ, cả sự ŕnh rập, đe dọa của con người. Từ suối Trị An, họ lần ṃ đi đến Cực Nam trung bộ, có lúc phải chặt cây mở đường. Họ mang theo xoong, nồi, gạo, muối để có thể dừng lại thổi nấu. Rừng dày, không nh́n thấy một mảng trời hay một v́ sao. Hai tay người đi sau phải bám vai người đi trước. Họ bỗng nghe tiếng ŕ rào phía trước. Một người trong đoàn vốn có kinh nghiệm đi rừng hốt hoảng la lên: “Kiến càng, chạy mau lên!”. Mọi người chạy tán loạn không kịp thở. Họ hiểu khi sa vào đàn kiến càng sẽ chẳng có đường về ngoài những bộ xương trắng hếu... Sau này, bà vẫn nhớ như in: “Những con kiến càng đen, đầu to, cắn vào chỗ nào, rứt được nó ra là rứt theo cả da thịt. Phủi không rơi, xát mạnh, cấu nó chỉ đứt khúc ḿnh, hàm nó xiết chặt đến nỗi sau khi rứt ra, đôi càng sắc nhọn vẫn dính với đầu ở chỗ vết cắn”. Không chỉ có kiến càng mà c̣n có vắt. Hồi kư của bà có đoạn viết về vắt thật khủng khiếp: “Đêm trăng, gần về sáng sương ướt đầm ngọn cỏ, không một làn gió động, chúng tôi đang đi qua một ngọn đồi bỗng thấy chung quanh cỏ nhúc nhích đều như gợn sóng. Vắt đánh hơi người đang ngo ngoe vươn ṿi lao tới. Phải vắt gị lên cổ mà chạy. Có hôm, cơm nước xong, ngồi nghỉ trưa giữa rừng, một anh nhặt cuống lá khô như chiếc tăm cầm lên xỉa răng, vừa xỉa xỉa bỗng thấy đầu “chiếc tăm” ngo ngoe. Anh rú lên, vất con vắt khô mà anh ngỡ là cuống lá chết kia, và suốt buổi cứ khạc nhỗ măi!”.

Và rắn là mối đe dọa cho những bước chân con người xuyên trên cỏ mục ẩm ướt. Cho đến ngày ḥa b́nh, kể về chuyến xuyên rừng, bà vẫn c̣n bị ám ảnh nỗi sợ rắn: “Tôi vừa thiu thiu sắp chợp mắt, bỗng giật nẩy người ngồi phắt dậy, lùi hai ba bước. Một con nhái mới từ bờ suối nhảy lên, th́ một con rắn ǵ đen mun nổi hạt cườm đỏ như ớt chín từ đầu tới giữa sống lưng lao ra, như diều sớt gà, sớt ngay con nhái từ trên không, trước khi nó chạm tới đất. “Rắn ǵ ghê quá, các anh ơi!”. Tôi sợ hăi, kêu lên. Con rắn ngoạm mồi, cổ vẫn cất cao, đủng đỉnh ḅ khuất sau một hốc cây, mặc kệ cho chúng tôi đứng trố mắt nh́n theo”. Nghe người dẫn đường giải thích đó là con choàm quạp lửa, rất độc, bị choàm quạp cắn khó ḷng cứu sống, đoàn người lặng đi, chợt nhớ không một ai mang theo thuốc trị rắn cắn.

Nhưng cọp mới là nỗi đe dọa ghê gớm nhất cho đoàn “Tam Tạng” ra miền Bắc “thỉnh kinh”. Mấy mươi năm sau, nỗi sợ cọp c̣n ám ảnh bà: “Giữa muôn ngàn thứ “tiếng nói” lạ lùng, bí ẩn của các loài vật rừng, trong tối đen c̣n xuất hiện những cặp mắt xanh lè, vàng chói, đỏ như than hồng... Lớn bé đủ cỡ khác nhau của những con thú ăn đêm lẩn lút, ŕnh ṃ, theo đuổi nhau để bắt mồi. Sợ nhất là mắt hổ. Chúng tôi chỉ gặp vài lần. Cần chi đến vài lần, chỉ một lần thôi cũng đủ để nhớ suốt đời. “Nai mắt xanh. Nhưng con nai cái lúc thay nhung mắt cũng đỏ như mắt hổ”. Anh Tư đưa đường, có lần chỉ cho chúng tôi xem và dặn: “Nhưng mà mắt hổ khác. Đỏ hơn. Đỏ như hai ḥn than cháy. Thỉnh thoảng nó c̣n biết nhắm bớt một con mắt để đánh lừa địch thủ. Khi nhắm mắt bên này, khi nhắm mắt bên kia. Đó là hổ sống lâu năm, hổ dữ!”. Một con hổ chực gần bờ suối để bắt cóc con mồi nhỏ đến uống nước, hay ŕnh đoàn người chúng tôi đang đi tới mà cứ đứng hoài một chỗ. Các anh la: “Cọp! Cọp!” vang rừng, để dọa nó, nó vẫn không thèm chạy mà cũng chẳng chịu bỏ đi. Đă vậy, nó c̣n lẽo đẽo theo chúng tôi một dăy khá xa. Cơ sự này th́ phải dừng lại đốt lửa lên thôi. Chúng tôi t́m một khoảng đất trống, đốt lửa lên. Rừng mùa khô, quờ tay là gặp củi. Anh em ngồi chung quanh đống lửa, cắt phiên mỗi người thức canh lửa một tiếng rưỡi đồng hồ. “Coi chừng đừng có ngủ quên, để tắt lửa “xích-lô nó tới, nó chở đi đấy!”. Đă sợ, nhưng anh em vẫn cứ đùa vui, gọi hổ là “xích-lô”. Người đang phiên canh cầm chiếc đồng hồ tay xem giờ, thức đă đành. Người chưa tới lượt canh cũng khó ngủ được. Tôi trông ra chung quanh, có cảm giác như khắp rừng tối, chỗ nào cũng có những cặp mắt lom lom nh́n vào đống lửa. Và h́nh dung thấy con hổ ṃ theo chúng tôi, đang ngồi thèm giỏ dăi, lâu lâu lại thè chiếc lưỡi đỏ ng̣m ra liếm mép, chờ lửa tắt. Trời chưa sáng đă nghe tiếng chim công tố... hộ... ộ... vang rừng. Người ta nói chỗ nào có chim công là có hổ! Nghĩ càng phát khiếp. Vậy mà phụ nữ chúng tôi, gặp khi hành kinh, phải chờ lúc ban đêm ai nấy ngủ rồi ṃ ra suối giặt giũ mới khổ!”.

Ngày đi, đêm nghỉ, có khi đêm cũng phải đi, đối mặt với vắt, kiến càng, thú dữ, bệnh tật, biệt kích, hết đường rừng lại đi thuyền, tàu lửa; lần hồi hết xuân sang hạ, măi gần ba tháng trời, đoàn mới ra đến Hà Nội. Các đại biểu trong Nam vui mừng rối rít kể nhau nghe những bất trắc của hành tŕnh và cho rằng họ đă gặp may. Nhưng bà thầm nhủ: “Đoàn ḿnh đi qua rừng, rừng không lối, đêm nh́n hướng sao, sao đánh lừa, ngày vượt biển, biển lại băo. Người lạc lối không địa bàn, phương hướng, nhưng tất cả luôn hướng về Trung ương. Nhờ vậy mà chúng tôi đă đến...”.

 
  TRẦM HƯƠNG
 
Share |
 
Ý kiến bạn đọc   
Họ & tên
Email
Tiêu đề
Nội dung
  Ma xac nhan    Click để cập nhật lại hình
Mã xác nhận  (Nhập các ký tự hiển thị ở hình trên)
 

           


Các tin đã đưa:  
Năm Dần luận vơ hổ: Nửa thế kỷ, một đường quyền (13/01/2010)
Băng cướp có năm khẩu súng và hai... Lá bùa! (12/01/2010)
Những kẻ đào tẩu (12/01/2010)
Catit: Rừng và máu (09/01/2010)
Băng cướp có năm khẩu súng và hai... Lá bùa! (09/01/2010)
Catit: Rừng và máu (07/01/2010)
Băng cướp có năm khẩu súng và hai... Lá bùa! (07/01/2010)
Catit: Rừng và máu (06/01/2010)
Băng cướp có năm khẩu súng và hai... Lá bùa! (05/01/2010)
Băng cướp có năm khẩu súng và hai... Lá bùa! (02/01/2010)

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

 

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

  An toàn giao thông
Xe khách tông xe đạp rồi đâm sập nhà dân, 3 người thương vong
(CAO) Tai nạn xảy ra vào khoảng 9 giờ 30 sáng 30-7, trên QL1A, đoạn qua thôn Dương Nội, xă Hà B́nh, huyện Hà Trung, Thanh Hóa, làm một cụ già tử vong, 2 người bị thương nặng.
  Phóng sự điều tra
Từ tam giác vàng đến... băi cát vàng (kỳ 1)
(CATP) Với siêu lợi nhuận từ việc kinh doanh ma túy, những tên tội phạm bất chấp phải bỏ mạng nơi pháp trường, vẫn lao vào như con thiêu thân.
  Văn học - Sáng tác
Manila mùa băo về
(CATP) Khi đặt chân đến đất nước có hơn 7.000 ḥn đảo nằm trên vành đai lửa Thái B́nh Dương, h́nh ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là cuộc mưu sinh của người dân ở đây khá đa đoan, vất vả.
  Cảnh giác
Sổ hồng thành giấy lộn
(CATP) Gần chục năm qua, khi có tiền dư chị Lan Hương (SN 1961, ngụ TPHCM) đều gửi ngân hàng tiết kiệm dành dưỡng già. “Tích gió thành băo”, số vốn trong tay chị Hương đă lên con số tiền tỷ.
  T́m chủ sở hữu
T́m chủ sở hữu
(CATP) CAQ12: xe Toyota Camry, BS: 52V-1194, SK: SV21-3012381, SM: 3S-0107961; xe Toyota Zace-GL, BS: 70A-026.69 (biển số cũ 52V-9340), SK: KF36906995, SM: 7K0648667,
  Lệnh truy nă
Lệnh truy nă
(CATP) Nguyễn Khắc Phục (ảnh, SN 1984, HKTT: 226/1 Lưu Hữu Phước, P15Q8) đă có hành vi cố ư gây thương tích.
  Mảnh đời bất hạnh
Hoàn cảnh cùng khổ của ba mẹ con nghèo
(CATP) Sấp ngửa bồng bế đứa con trai 5 tuổi từ B́nh Thuận đến ṭa soạn Báo CATP, chị Vơ Thị Tuyết (SN 1973, trú thôn 4, xă Tân Phúc, huyện Hàm Tân, tỉnh B́nh Thuận)
  Đất nước - con người
H́nh ảnh danh thắng Tràng An vừa được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới
(CAO) Ngày 23-6, Ủy ban Di sản Thế giới thuộc Tổ chức Giáo dục, khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) đă chính thức ghi danh Quần thể danh thắng Tràng An ở tỉnh Ninh B́nh...
  Khám phá thế giới
Ấn tượng “Mặt trời cuối phố” ở Manhattan
(CAO) Hiện tượng mặt trời di chuyển vào trục đường chính ở Manhattan (thường xảy ra vào khoảng cuối tháng 5 đến thượng tuần tháng 7 hàng năm tùy diễn biến thời tiết),
  Chuyện bốn phương
Vượt ngục để nhậu
(CAO)Năm tù nhân ở nhà tù Berrimah, Australia đă trốn thoát khỏi trại giam. Thay v́ bỏ trốn, họ lại đi uống rượu vài tiếng đồng hồ rồi sau đó quay trở lại nhà tù.
  LIÊN KẾT WEBSITE

Alternative content

Thời sự Vấn đề hôm nay Trật tự xă hội Kinh tế B́nh yên cuộc sống Xă hội từ thiện Văn hóa Sức khoẻ cộng đồng Thể thao Quốc tế
© 2009 Báo Công an Thành Phố Hồ Chí Minh . All rights reserved.
Giấy phép số: 159/GP-TTĐT • Tổng biên tập: Trần Trọng Dũng
• Địa chỉ: 110 Nguyễn Du, quận 1, TPHCM
• ĐT: (84.8).38291582, 38291580 - Fax: (84.8).38242824
• Email: baocongantphcm@congan.com.vn