(BNS) Trong cái lạnh những ngày cuối đông, trên đường phố của thị trấn Liên Nghĩa (Đức Trọng - Lâm Đồng), cụ già tuổi ngoài 80 với cái lưng c̣ng lặng lẽ, lang thang nhặt từng vỏ chai, túi nhựa. Kể từ ngày định mệnh tai ương ập đến gia đ́nh ḿnh, hơn năm năm qua, bà đi không biết bao cây số, lượm lặt ve chai, phế phẩm để nuôi đứa cháu ngoại ăn học thành người.

Hai bà cháu cô đơn giữa cuộc đời
Chúng tôi gặp bà trong chương tŕnh trao học bổng của Báo CATPHCM cho học sinh nghèo vượt khó học giỏi của trường tiểu học Nguyễn Bá Ngọc (huyện Đức Trọng) vào sáng 11-1-2010. Trong hàng ghế của phụ huynh, một bà lăo tóc bạc như cước đă khóc nấc và đưa tay áo vá chằng đụp chùi nước mắt khi tới lượt cháu ngoại ḿnh lên nhận học bổng. Qua lời cô hiệu trưởng Lê Thị Tuyết, cụ bà đó là phụ huynh duy nhất của em Vi Nguyễn Hoàng An (học sinh lớp 2C của trường). Em là một học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Bà chính là chỗ nương tựa duy nhất của An bởi cha và mẹ em đă qua đời khi em c̣n rất nhỏ. Cầm trên tay suất học bổng của cháu ngoại, bà phân trần: “Hôm qua được cô giáo chủ nhiệm thông báo cháu sẽ được nhận học bổng, nên hôm nay tôi nghỉ đi lượm ve chai để đưa cháu đến trường”...

Hoàng An (thứ ba từ trái sang) trong lễ nhận học bổng của Báo CATPHCM
Bà là Hà Thị Phù (SN 1928) kể về gia đ́nh ḿnh trong nước mắt. Từ vùng Tây Bắc bà cùng gia đ́nh di cư vào Lâm Đồng. Tại đây, cuộc sống dần ổn định theo sự phát triển của địa phương. Niềm vui càng nhân lên khi người con gái duy nhất của bà lấy chồng rồi sinh được một đứa cháu trai kháu khỉnh. Hàng xóm đều mừng cho bà, bởi từ đây bà có thể an dưỡng tuổi già, quây quần bên con cháu. Thế nhưng tai ương đă ập vào gia đ́nh đang đầy ắp tiếng cười này. Năm 2005, con gái bà bỗng trở bệnh nặng. Sau một thời gian chữa trị, chị được đưa về nhà với kết luận của bệnh viện: “Ung thư giai đoạn cuối”. Đó cũng là lúc tài sản trong nhà đă bán hết v́ những toa thuốc và các đợt xạ trị. Bi kịch nối tiếp bi kịch, không lâu sau khi chị “ra đi”, chồng chị cũng đột ngột mất trong một tai nạn giao thông nghiêm trọng. Trước những mất mát quá lớn này, bà dường như suy sụp, nh́n đứa cháu ba tuổi c̣n chưa biết ǵ, nước mắt giàn giụa trên g̣ má nhăn nheo và đôi mắt đă mờ v́ thời gian.
Bà bắt đầu nghĩ tới việc kiếm tiền nuôi cháu khôn lớn. Lân la khắp nơi xin việc, nhưng không ai muốn nhận một bà già tay chân đă run lẩy bẩy, lưng đă c̣ng. Không chán nản, thấy có nhiều người đi nhặt ve chai nhôm nhựa nên bà cũng gia nhập đội quân ấy. Những ngày đầu, dù đi bộ cả ngày mỏi cả chân, hoa cả mắt vẫn không đủ tiền mua sữa cho cháu, phần do người đi nhặt đông mà bà th́ đă lớn tuổi không tranh được. Bà nghĩ cách khác, từ tờ mờ sáng mỗi ngày bắt đầu ra khỏi nhà để hi vọng nhặt được nhiều hơn. Nhưng dù đă rất cố gắng, cũng chỉ được chục ngàn đồng mỗi ngày. Nhiều người thương t́nh gom góp cho hai bà cháu khi th́ cân gạo, con cá, khi th́ bó rau. Một ngôi chùa trong huyện hàng tháng tặng hai bà cháu được năm kư gạo, cộng với tiền kiếm được hàng ngày đắp đổi. Dù trong hoàn cảnh khó khăn ấy, cậu bé tám tuổi Vi Nguyễn Hoàng An vẫn cố gắng học, năm nào em cũng là học sinh khá của trường. An nói: “Cháu thương bà lắm, cháu sẽ học thật giỏi để sau này nuôi bà ngoại...”.
Tới đây, khi bà về với trời đất, An sẽ sống như thế nào, liệu em có tiếp tục đến trường được nữa không? Rất mong độc giả và các nhà hảo tâm chung tay giúp đỡ cho hoàn cảnh đáng thương của hai bà cháu.