Alternative content

 
  Trang chủ       Thời sự      Vấn đề hôm nay      Trật tự xă hội      Kinh tế      B́nh yên cuộc sống      Xă hội từ thiện      Văn hóa      Sức khoẻ cộng đồng      Thể thao      Quốc tế  
  Sát cánh cùng chiến sĩ hải đảo     Chuyện hàng tuần  
   Liên hệ  RSS
Vấn đề hôm nay  
 Kỷ niệm ngày 8-3:
  Sự sống sót kỳ lạ trước thảm họa Pôn Pốt
  Thứ năm, 07/03/2013 07:55  
 

(CATP) Bị đạn bắn xuyên cổ, đá đập bể đầu, “ăn” ba quả lựu đạn và chỉ uống nước phèn suốt 12 ngày đêm nhưng tính mạng của bà Hà Thị Nga (c̣n gọi là bà Tư, SN 1937, ngụ thị trấn Ba Chúc, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang) không bị cướp đi.


Bà Tư đang tṛ chuyện với người viết


SUƯT VỀ CƠI ÂM

Tháng 4-1978, quân Pôn Pốt vô cớ tấn công vào tám tỉnh biên giới Tây Nam của Việt Nam. Trong đó, xă Ba Chúc (nay là thị trấn Ba Chúc, tỉnh An Giang) là nơi chúng đánh phá ác liệt, tàn sát nhiều người nhất. Cao điểm của cuộc thảm sát bắt đầu ngày 15-4-1978, mỗi ngày quân Pôn Pốt “xả” xuống thị trấn Ba Chúc từ 1.000 - 2.000 quả pháo.

Sáng 17-4-1978, quân giặc tràn vào Tri Tôn. Chúng vừa hăm dọa, vừa dụ dỗ bà con: “Mọi người hăy theo chúng tôi đến gặp “ông Lớn” (là những quan chức cấp cao của quân Pôn Pốt - P.V) sẽ được an toàn. “Ông Lớn” sẽ giải thích cho mọi người hiểu tại sao chúng tôi làm vậy. Nếu ai ngoan cố không đi chúng tôi sẽ giết chết tại chỗ”. Quân Pôn Pốt lăm lăm hung khí trong tay, chúng vừa đông vừa hung hăng, c̣n bà con ta lại thân đơn, thế cô nên đành “nhắm mắt đưa chân” làm theo lời chúng...

Trong mấy trăm người bị chúng “áp tải” đi, có đến hơn một trăm người là bà con thân tộc của bà Tư. Quân Pôn Pốt lùa người dân đến đồn Rạch Quới, xă Lạc Quới, huyện Tri Tôn. Bà Tư (khi ấy 41 tuổi) cũng bị chúng vào tận nhà lùa đi. Đến đây, chúng lộ rơ bản chất dă man, tàn bạo, quyết tàn sát “không sót một ai”. Bọn chúng chia mọi người thành nhiều nhóm nhỏ, mỗi nhóm năm người, nam nữ tách riêng.

Chúng đưa đàn ông đi “xả” súng bắn chết trước. Phụ nữ, người già và trẻ con sức khỏe yếu, dễ khống chế hơn nên chúng giết sau. Sau mỗi lượt đạn, hết lớp người này đến lớp người khác ngă xuống, máu loang lổ khắp nền đất. Ai có ư định chạy trốn sẽ bị chúng “nă” liên tiếp nhiều phát súng vào người. Bí đường tháo chạy, mọi người rùng ḿnh khiếp hăi ngồi chờ tới lượt... chết.

Bà Tư đang dỗ dành đứa cháu nhỏ bế trên tay th́ một gă Pôn Pốt đi ngang giật phăng đứa nhỏ quăng mạnh lên cao. Đứa bé rơi xuống đất găy cổ, chết tức khắc. Bà Tư điếng hồn nh́n xác đứa cháu, ḷng đau như cắt nhưng không dám hé răng. Sau đó, gă hét lớn: “Bà nằm xuống, cởi áo ra”. Bà Tư răm rắp làm theo lời gă. Bất ngờ, gă dùng một chân đạp mạnh vào trán, chân c̣n lại dẫm lên ngực bà. Bà nghẹt thở nhưng không dám vùng vẫy. Gă đồ tể nhằm ngay cổ bà Tư xả một viên AK. Bà Tư cảm nhận rất rơ viên đạn len giữa gân cổ và mạch máu rồi xuyên thẳng ra ngoài. Bà biết ḿnh chưa chết nhưng sẽ chết nếu chúng phát hiện bà c̣n sống. Bà nhắm nghiền mắt, nằm yên giả chết.

Tuy không mở mắt nhưng bà biết chúng nắm hai chân đứa con gái út của bà đập mạnh đầu vào tường. Sau ba lần bị quăng vào tường, bà vẫn nghe đứa con tội nghiệp gọi mẹ lần cuối: “Mẹ ơi, cứu con”. Trái tim bà như vỡ nát.

Bà nghe một gă đồ tể nói: “H́nh như bà này chưa chết”. Nói xong, gă nhặt một viên gạch to đập mạnh vào đầu khiến bà ngất lịm.


Cánh đồng Ba Chúc ngổn ngang xác người (chụp lại từ nhà tưởng niệm)


HÀNH TR̀NH ĐI T̀M SỰ SỐNG DIỆU KỲ

Bà Tư bần thần nhớ lại: “Sau khi giết hàng loạt người, bọn chúng cài bom vào lưng những tử thi để khi người thân đến lấy xác sẽ chết thêm vài ba người nữa. Sự tàn ác của bọn chúng quả thật không thể diễn tả nổi. Không hiểu sao, chúng lại quên tôi”.

Khi tỉnh lại, xung quanh yên ắng đến ghê rợn. Biết bọn đồ tể đă đi khỏi, bà mở mắt, gượng ngồi dậy. Khắp nơi thây người chồng chất, mùi tanh nồng nặc của máu khiến bà ngộp thở. Đau đớn nhất là chứng kiến thi thể những đứa con của ḿnh mà không dám chạm đến. Trong suy nghĩ của bà lúc đó chỉ có một mệnh lệnh: “Bằng mọi giá phải thoát khỏi nơi chết chóc này”. Mặc cho máu đầu và cổ tuôn xối xả, bà tận dụng hết sức tàn lê lết ra đường lộ. Có lẽ sức mạnh sinh tồn đă giúp bà đứng lên được. Bà lảo đảo bước từng bước trong cơn choáng váng như thế suốt hai ngày ṛng ră.

Bỗng bà nghe tiếng quân Pôn Pốt cười đùa râm ran mỗi lúc một gần. Sợ bị phát hiện, bà vội nhảy xuống sông ẩn ḿnh. Thấy mặt nước chao động, bọn diệt chủng ném liên tiếp ba quả lựu đạn xuống. Sức nổ của ba quả lựu đạn khiến tai, ngực bà dường như nổ tung. Bà cố gh́m cơn đau lặn sâu xuống tận đáy nước. Trầm ḿnh dưới nước khá lâu, nhắm chừng bọn Pôn Pốt đă đi khỏi, bà tiếp tục lên bờ, men theo đường cái đi tiếp.

Đi được thêm bốn ngày, bà gặp một đoàn mấy trăm người nhếch nhác, thất thểu đi t́m bộ đội cầu cứu. Bà nhập đoàn đi theo. Suốt nhiều ngày liền không ăn uống, vết thương đau ê ẩm, đôi chân tê dại nhưng bà vẫn cố lê bước theo đoàn người băng rừng, lội suối để t́m sự sống. Những vết thương trên đầu, cổ không c̣n rỉ máu nữa nhưng bị nhiễm trùng sưng tấy. Hai bàn chân trần của bà lê lết trên đất sỏi, đá đă bị ḷi xương ra đau buốt. Bà lơ mơ sốt nhưng vẫn phải đi. Đi trong trạng thái gần như vô hồn.

Đoàn người bước đi lầm lũi. Ai cũng như những bóng ma vô thức. Những cơn đau khiến bà đi chậm. Dần dà bà bị bỏ rơi. Đoàn người vẫn lầm lũi đi.

Khi chỉ c̣n một ḿnh, bà vừa đi, vừa lết, vừa khấn cầu cứu ơn trên. Khi lết đến một cánh đồng hoang, bà thẫn thờ nhận ra nhóm người đi cùng mấy ngày trước đă bị giết sạch, thây người nằm ngổn ngang. Thấy bà con bị giết hại dă man, bà Tư đổ gục xuống đất, khóc khô khan. Dưới tận đáy khổ đau, nước mắt bà đă cạn. Bà ngửa mặt lên nh́n trời cao hồi lâu. Sau này, bà mới biết, đoàn người ấy bị quân Pôn Pốt phát hiện. Chúng vây mọi người lại rồi ném lựu đạn giết chết hết. Bị bỏ lại sau nên bà Tư vô t́nh thoát chết.

Sự sống tiếp tục thúc giục, bà đứng lên đi tiếp.

Mấy ngày sau, bà gặp hai cô gái đang d́u nhau đi. Bà cất giọng hỏi: “Hai cô đi đâu đây?”. Một cô trả lời giọng yếu ớt: “Tụi con ở Tri Tôn. Mọi người đă bị giết hết rồi. Nghe người ta nói đến xă Lương Phi sẽ có bộ đội giúp. Nhưng do không biết đường nên tụi con bị lạc tới đây”. Thấy đồng cảnh ngộ, bà Tư rủ họ đi chung đến xă Lương Phi. Ba người nhập nhóm tiếp tục d́u nhau đi t́m sự sống giữa hoang tàn cỏ cây.

V́ sợ đi đường chính bị bọn Pôn Pốt phát hiện nên ba người chỉ dám men theo lối ṃn, bờ ruộng mà đi. Khi cơn đói sắp vắt kiệt sức lực cuối cùng th́ cả ba trông thấy một vườn bí đao vừa ra trái non. Hai cô gái nhào đến bẻ trái ăn lấy, ăn để.
Bà Tư rất đói nhưng v́ vết thương ở cổ c̣n ứ máu nên không thể ăn bất cứ thứ ǵ được. Suốt gần mười ngày qua, bà chỉ uống nước phèn đồng ruộng để cầm hơi qua ngày. Đợi hai cô gái ăn no, cả ba tiếp tục lên đường.

Nghe tiếng xe cộ, biết là tới đường lớn, bà Tư nói: “Hai cô đợi ở đây, tôi lên dọ thám t́nh h́nh. Nếu an toàn, tôi kêu hai cô lên. Nếu tôi gặp Pôn Pốt th́ hai cô cứ chạy trốn luôn. Đợi yên ắng th́ nhắm hướng đó mà đi là đến xă Lương Phi”. Sau nhiều ngày khốn khó có nhau, hai cô không nỡ để bà Tư đi một ḿnh nên xin theo để “có phước cùng hưởng, có họa cùng chia”.

Bà Tư ḅ lên đường th́ gặp một thanh niên, bà đánh bạo hỏi: “Mày là người Việt hay Miên (Pôn Pốt - P.V)?”. Anh thanh niên nh́n bà vui vẻ trả lời: “Bà yên tâm, cháu là bộ đội, mọi người đợi đây để cháu gọi anh em đưa đến xă Lương Phi lánh nạn”. Cả ba con người như vừa từ địa ngục bước lên thiên đàng. Họ ôm nhau khóc ṛng v́ hạnh phúc và v́ được sống.

Ngay sau đó, bà Tư được đưa lên Bệnh viện Long Xuyên (tỉnh An Giang) để khâu vá vết thương. Khi đến nơi, vết thương trên đầu, cổ bà “bỗng dưng muốn... lành”. Nh́n bà, các bác sĩ ở bệnh viện đều ngỡ ngàng: “Mấy ngày qua bà có uống hay thoa thuốc ǵ không mà vết thương gần lành hết rồi?”. Chính bản thân bà Tư cũng không hiểu tại sao các vết thương lại tự động lành. Trong khi đó, mười ngày trốn chạy bà chỉ uống nước để sống. Sực nhớ, bà Tư nói: “Chắc do tui uống và lội nước phèn suốt mười ngày nên vết thương lành”. Sau đó, bác sĩ kê đơn thuốc bổ để bà Tư mau phục hồi sức khỏe.

Có lẽ nước phèn đă sát trùng vết thương, cứu sống bà. Nhưng cũng có thể, trong cơn thập tử nhất sinh, sức sống trỗi dậy mănh liệt đă giúp bà “tự hàn” vết thương.
Hiện tại, bà Tư là nhân chứng sống của lịch sử được nhà nước bảo vệ, nuôi dưỡng. Năm nay, bà vừa bước sang tuổi 75, hai vết thương ngày nào giờ chỉ c̣n lại hai vết sẹo nhỏ. Bà t́nh nguyện tham gia giữ ǵn 1.159 bộ hài cốt của người dân vô tội (trong đó có ḍng tộc bà) tại bia căm thù ở khu nhà mồ Ba Chúc.

Tṛ chuyện với chúng tôi, thỉnh thoảng bà Tư lại lặng nh́n vào khoảng không vô định, đôi mắt nḥe đi hồi lâu.

Sau 12 ngày đêm chiếm đóng thị trấn Ba Chúc (18-4-1978 đến 30-4-1978) quân Pôn Pốt đă sát hại 3.157 người dân vô tội, hơn 100 ḍng tộc bị giết không c̣n ai. Toàn bộ các công tŕnh công cộng, nhà cửa, trường học, chùa... bị tàn phá, hư hỏng nặng nề. Tội ác “trời không dung, đất không tha” của quân Pôn Pốt hiện đang lưu giữ tại khu chứng tích tội ác ở ấp An Định, thị trấn Ba Chúc.


Hài cốt người chết c̣n lưu giữ tại nhà mồ Ba Chúc

 
  DƯƠNG TRUNG OANH
 
Share |
 
Ý kiến bạn đọc   
Họ & tên
Email
Tiêu đề
Nội dung
  Ma xac nhan    Click để cập nhật lại hình
Mã xác nhận  (Nhập các ký tự hiển thị ở hình trên)
 

           


Các tin đã đưa:  
Vàng mă thiêu chết ba mạng người (07/03/2013)
Nguyên nhân của nhiều vụ tai nạn chết người (05/03/2013)
Đề nghị sửa đổi, bổ sung điều 32, 108 (05/03/2013)
Thiếu hiểu biết! (05/03/2013)
Cứu sống mẹ con sản phụ mắc bệnh tim hiếm gặp (02/03/2013)
Nguyên Bí thư Tỉnh ủy nói ǵ khi bị tố cáo? (02/03/2013)
Người lưu giữ bằng chứng về chủ quyền Hoàng Sa (02/03/2013)
Thả 11,5 tấn cá giống ra môi trường tự nhiên (01/03/2013)
Bắt giám đốc đánh người trọng thương (01/03/2013)
Giới nghệ sĩ thương tiếc Phương “khói lửa” (01/03/2013)

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

 

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

Alternative content

  An toàn giao thông
Học sinh lớp 6 chết thảm dưới bánh xe container
(CAO) Tan nạn thương tâm xảy ra vào lúc 9 giờ 30 sáng 29-7 tại ngă tư Nguyễn Văn Rành - đường 827A, thuộc địa bàn P.7, TP Tân An, Long An, làm một học sinh lớp 6 tử vong tại chỗ.
  Phóng sự điều tra
Thế giới “chân dài” ở nhà hàng
(CATP) Dọc quanh các tuyến đường tại TP.Hồ Chí Minh, không khó để t́m ra một địa điểm ăn nhậu được dàn hàng bởi những cô gái ăn vận thoáng mát, khiêu gợi.
  Văn học - Sáng tác
Thà dương gian đừng có chúng ḿnh...
(CATP) Tôi nép vội vào mái hiên một cửa hàng để tránh cơn mưa to đang ập đến. Vừa nh́n thấy tôi, gă đàn ông bước vào trước đó gỡ vội cặp kính đen, cười xởi lởi:
  Cảnh giác
Sổ hồng thành giấy lộn
(CATP) Gần chục năm qua, khi có tiền dư chị Lan Hương (SN 1961, ngụ TPHCM) đều gửi ngân hàng tiết kiệm dành dưỡng già. “Tích gió thành băo”, số vốn trong tay chị Hương đă lên con số tiền tỷ.
  T́m chủ sở hữu
T́m chủ sở hữu
(CATP) CAQ Thủ Đức: xe BS: 60N6-8576, SK: RMSWCHCHG7H-011598, SM: VHGSL152FMH-011598, gặp đ/c Lê Duy Quyết, ĐT: 08-38972020.
  Lệnh truy nă
Lệnh truy nă
(CATP) Nguyễn Khắc Phục (ảnh, SN 1984, HKTT: 226/1 Lưu Hữu Phước, P15Q8) đă có hành vi cố ư gây thương tích.
  Mảnh đời bất hạnh
Ba người cùng khổ trong căn pḥng trọ
(CATP) Bảy năm trước, anh Lê Văn Thành (30 tuổi, quê Hoằng Xuân, Hoằng Hóa, Thanh Hóa) vào TPHCM làm phụ hồ kiếm tiền, học tiếng Hàn Quốc
  Đất nước - con người
H́nh ảnh danh thắng Tràng An vừa được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới
(CAO) Ngày 23-6, Ủy ban Di sản Thế giới thuộc Tổ chức Giáo dục, khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) đă chính thức ghi danh Quần thể danh thắng Tràng An ở tỉnh Ninh B́nh...
  Khám phá thế giới
Ấn tượng “Mặt trời cuối phố” ở Manhattan
(CAO) Hiện tượng mặt trời di chuyển vào trục đường chính ở Manhattan (thường xảy ra vào khoảng cuối tháng 5 đến thượng tuần tháng 7 hàng năm tùy diễn biến thời tiết),
  Chuyện bốn phương
1% hộ kiểm soát một phần ba tài sản Trung Quốc
(CATP) Truyền thông Trung Quốc vừa trích dẫn một báo cáo của Đại học Bắc Kinh cho biết 1% hộ gia đ́nh nước này kiểm soát hơn một phần ba của cải đất nước, trong khi 25% hộ dưới đáy
  LIÊN KẾT WEBSITE

Alternative content

Thời sự Vấn đề hôm nay Trật tự xă hội Kinh tế B́nh yên cuộc sống Xă hội từ thiện Văn hóa Sức khoẻ cộng đồng Thể thao Quốc tế
© 2009 Báo Công an Thành Phố Hồ Chí Minh . All rights reserved.
Giấy phép số: 159/GP-TTĐT • Tổng biên tập: Trần Trọng Dũng
• Địa chỉ: 110 Nguyễn Du, quận 1, TPHCM
• ĐT: (84.8).38291582, 38291580 - Fax: (84.8).38242824
• Email: baocongantphcm@congan.com.vn